Khi ta trở về nhà, Tiết di thấy ta mặt mày lem luốc, đích thân múc nước cho ta rửa mặt.
Ta giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, cười nói chuyện đã nhìn thấy được với Tiết di.
“Tiết di, lần sau ta sẽ mượn xe của Trần Quý, đưa người vào thành xem nhé, người đã bao nhiêu năm không vào thành rồi.”
“Trong thành có một cái Phẩm Hương Lâu, ta thấy món ăn ở đó không tươi ngon chút nào cả, người nói chúng ta đem rau ăn không hết vào thành bán thì sao, năm sau chúng ta lại bao một mảnh đất dưới núi, ta đã nghĩ kỹ rồi, trồng lương thực một năm chỉ thu hoạch được một vụ, rau thì có thể trồng hai đến ba vụ, như vậy cũng có thể kiếm nhiều hơn.”
Ta luyên thuyên nói rất nhiều.
Tiết di nhẹ nhàng kéo tay ta.
“Giang Tuyết, có ai nói với ngươi chưa, đứa bé nhà ngươi không biết nói dối?”
“Ờ…”
“Ngươi nói dối thì sẽ nói tránh chuyện khác, ta còn chưa hỏi ngươi đã hoảng rồi, có phải tin tức không tốt hay không?”
Ta đang không biết trả lời thế nào, Tiết di ngược lại bật cười.
“Chiến trường hiểm ác, ta khó tránh khỏi lo lắng, nhưng ta cũng biết nhi t.ử mình là người như thế nào, thằng bé sẽ không dễ dàng c.h.ế.t vậyđâu.”
Tiết di vỗ vỗ mu bàn tay ta, ngược lại giống như đang an ủi ta.
“Ngươi yên tâm, thằng bé đã nói sẽ trở về, nhất định sẽ làm được.”
Ta: “…”
Thôi được rồi, thân mẫu của người ta còn không lo lắng, ta lo lắng làm gì chứ.
Cuộc sống tuy an nhàn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/5292744/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.