Ban đầu ta muốn đến hậu viện nha môn để tìm nha hoàn Tiểu Thải bên cạnh Lục phu nhân của huyện lệnh.
Trước đây Tào phu nhân tổ chức tiệc, Tiểu Thải đi cùng Lục phu nhân. Trên đường, nàng ta làm bẩn bức thêu mà Lục phu nhân tặng Tào phu nhân, ta đã giúp nàng ta nên nàng ta mới tránh được trách phạt.
Ai ngờ, ta ở gần nha môn lại bị Tào Văn Kim, lão gia chủ nhà cũ chặn đường.
“Ngươi là Tuyết Nhi phải không, nghe nói ngươi bị một thợ săn mua đi, sao lại ở đây?”
“Bẩm Tào lão gia, do chủ nhà căn dặn, nên vào thành mua ít đồ ăn mặc.”
“Trên con phố này thì không có đâu.” Tào Văn Kim trong mắt ánh lên sự dò xét tham lam, chỉ vào cỗ xe ngựa phía sau, “Hay là ta đưa ngươi đi?”
“Thôi đi, Tào lão gia, nay ta đã là nô bộc của nhà người khác, theo lý thì không nên trò chuyện với ngài, ngài cứ đi đi.”
“Sao vậy? Lúc ngươi ở phủ ta, ta đối xử với ngươi không tốt sao?” Tào Văn Kim bước tới gần, “Ta biết rồi, ngươi chắc là giận ta lúc đó không cứu ngươi, nhưng ngươi cũng biết tính tình vị nhà ta, nếu lúc đó ta cầu xin cho ngươi, thì không phải chỉ đơn giản là bị bán đi đâu.”
“Tào lão gia, lúc đó ngài là chủ, ta là tớ, muốn đ.á.n.h muốn phạt đều do ngài, nhưng nay ta đã không phải tì nữ của phủ ngài nữa rồi, ngài chặn đường xem ra không thích hợp đâu, vả lại ta là thay chủ nhà ra ngoài làm việc, về muộn thì không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-lanh-bao-hieu-nam-duoc-mua/5292743/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.