Hà Hi Lân siết chặt đôi đũa trong tay, đứa bạn ngồi bên vỗ nhẹ vai cậu, hỏi: “Sao thế? Nhìn ông có vẻ không được khỏe?.”
Cậu buông tay ra, quay về phía bạn, lắc đầu. Giờ, đến một nụ cười gượng gạo, Hà Hi Lân cũng chẳng thể nào vẽ ra nổi.
Hộp cơm ngon lành ở ngay trước mắt, nhưng cũng không thể kích thích cơn thèm ăn trong cậu.
“Từ mai trở đi, con đừng đến trường nữa, dù sao kiến thức cũng học xong rồi, cứ ở nhà ôn tập đi. Bố mời gia sư cho con.” Ngay trong bữa sáng nay, cha nói vậy với cậu. Đôi mắt hằn lên vết chân chim của ông nhìn chăm chú vào những số liệu về tài chính, kinh tế trên tay, không thấy được vẻ ngạc nhiên của con mình, “Bố xin phép giáo viên rồi, con không cần lo.”
Vì sao cậu không được thương lượng? Vì sao cậu chỉ có thể bị động nhận lấy những sắp đặt của cha mẹ?
“Con…”
“Ngoan, bố cũng vì tốt cho con thôi, để con khỏi lại ra ngoài mua mấy thứ vớ vẩn về để rồi bị phân tâm.”
Cậu thực hâm mộ những đứa bạn có thể phản nghịch, tuy thành tích học tập của họ không sánh bằng Hà Hi Lân, nhưng lại sở hữu rất nhiều điều mà cậu chẳng thể có.
Hà Hi Lân nhớ tới một ước mơ của thời thơ bé – a, ra cậu cũng từng hồ hởi với tương lai của mình như thế.
Khi ấy, cậu chỉ là học sinh tiểu học. Giáo viên giao cho cả lớp một đề bài mà suốt bao năm rồi vẫn chẳng thay đổi – ước mơ của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi/1925267/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.