Dịch: Mộ Quân
Vẻ mặt ông cụ tràn đầy sự lo lắng, tuyệt đối không giống đặt điều nói điêu.
Mắt tôi mở to hết cỡ, vội hỏi:
"Bốn vụ? Ông nói năm đó có đến bốn vụ tai nạn sao? Thế người tài xế thứ tư là ai ạ?"
Ông cụ gật đầu định nói tiếp thì cô bé con bên cạnh níu lấy tay áo ông nói nhỏ:
"Ông nội, con đói bụng"
Ông cúi xuống xoa đầu bé gái, rồi ngẩng lên nói với tôi:
"Nhà lão ở đầu thôn phía tây, trước nhà trồng một cây liễu rất to. Khi nào có thời gian thì đến nhà lão, lão sẽ kể chi tiết cho cậu nghe."
Tôi gật đầu.
Ông cụ dắt tay đứa bé tiếp tục đi về phía tây của thôn.
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi với ông lão này đã làm đảo lộn toàn bộ những gì tôi biết trước đây.
Từ lão Đường đến chú Sáu, người nào cũng chỉ nhắc đến ba vụ tai nạn. Sao giờ lại lòi ra thêm vụ thứ tư?
Người tiền nhiệm của tôi, tài xế thứ tư của tuyến 13 là ai đây?
Tôi mang theo nghi vấn trở vô nhà. Lưu Khánh Chúc đang ngủ rất chi là ngon, chả bù với tôi, cứ nằm trằn trọc mãi không có lấy chút xíu buồn ngủ nào.
Khoảng 4-5 giờ gì đó Lưu Khánh Chúc tỉnh dậy.
Tôi hấp tấp hỏi ngay:
"Lão Lưu, ông có mấy vụ tai nạn liên quan đến tuyến xe 13 hồi mười năm trước không?"
Lão Lưu ngồi bên mép giường, mắt nhập nhèm vẫn chưa tỉnh ngủ, gật gật đầu.
"Chuyện là như thế nào? Tôi từng xem qua hồ sơ tài xế năm đó, rõ ràng chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/212643/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.