Dịch: Mộ Quân
Trong ảnh, năm người mặc đồ rằn ri sóng vai bên nhau giống như những chiến hữu thân thiết.
Lưu Vân Ba đứng cùng lão Ngô như thế này là điều tôi không thể nào tưởng tượng được.
Nhưng tôi càng không ngờ đến lão Đường cũng là người quen cũ của Lưu Vân Ba!
Tôi tuyệt vọng nhìn tấm ảnh trắng đen trên tường, càng nhìn càng thấy bản thân mình thật đáng thương.
Trước mặt mấy lão yêu quái này, tôi chẳng khác nào cục đất sét, mặc người vo nặn.
Ngay lúc tôi bắt đầu xuất hồn nghĩ vớ vẩn thì "KÉT" một tiếng, một ông lão khoảng 70 tuổi đẩy cửa bước vào.
Ông lão đội một cái nón lá, mặc áo ba lỗ màu đen và quần dài bằng vải dù. Đây hẳn là thôn trưởng, chủ nhân căn nhà này rồi.
Ông lão thấy tôi và cu Sáu đang đứng trong nhà, nghi ngờ hỏi "Hai người là?"
Tôi vội đi tới bắt tay ông lão và nói:
"Ngài là thôn trưởng ạ, hai chúng con từ thành phố đến, tìm ngài hỏi thăm chút chuyện."
Thôn trưởng đưa mắt đánh giá chúng tôi, chầm chậm hỏi lại "Muốn hỏi chuyện gì?"
"Con muốn hỏi chuyện về mấy người trong tấm ảnh này."
Tôi vừa nói vừa chỉ bức hình trắng đen đang treo trên tường.
Thôn trường liếc bức ảnh trên tường một cái rồi hồ nghi nhìn tôi, lại ngó cu Sáu đang đứng phía sau.
"Sao hả? Cậu muốn hỏi mấy người này làm gì?"
Lúc đến đây tôi chỉ nghĩ đơn giản hỏi thăm một mình Lưu Vân Ba, nhưng sau khi thấy tấm ảnh trên tường, tôi mới phát hiện mình quá non rồi.
Ba người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/212635/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.