Dịch: Mộ Quân
Lão Ngô phun xong câu cuối tôi đứng hình tại chỗ.
Ba chữ Đường Hiển Sinh này chính mồm lão Đường nói với tôi, không thể nào có chuyện nhầm được. Sao giờ lại thành tài xế tuyến số 13, lại còn vẹo từ 10 năm trước.
Ngẫm lại một cách tỉ mỉ thì từ hồi tôi vào công ty đến nay được 1 năm rồi mà đúng là chưa thấy lão Đường nói chuyện với ai ngoài tôi. Mà mỗi lần chúng tôi ở cùng một chỗ là y như rằng lúc nào cũng chỉ có 2 mạng. Còn họp công ty hả, chưa bao giờ thấy ổng vác mặt tới. Hỏi thì ông trả lời cho có, kiểu anh bên hậu cần sửa xe, không cần đi họp.
Mà nói đâu xa, tối qua tôi còn cùng ổng uống rượu chém gió tới sáng. Cứ nghĩ lại từng việc từng việc, lông gáy tôi dựng hết cả lên.
Lão Ngô đứng cạnh dòm tôi nửa ngày
"Này, thằng nhóc cậu, không muốn lái tiếp thì thôi, cần gì bịa chuyện ma quỷ hù tôi chứ!"
Tôi nuốt nước miếng ực một cái, hỏi lão Ngô một cách nghiêm túc
"Ngô ca, ông không đùa phải không? Đường Hiển Sinh thực sự là tài xế đầu tiên của xe 13 và đã chết 10 năm trước hả?"
Lão Ngô thở dài một tiếng, cúi đầu rút thuốc lá từ túi quần ra.
"Cậu em, 10 năm trước đây, lúc tôi còn chưa là đội trưởng, Đường Hiển Sinh là đồng nghiệp của tôi. Ban đầu cũng không ai muốn lái tuyến này đâu. Nhưng nhà Đường Hiểu Sinh khá nghèo nên cậu ta đã chủ động nhận tài, mong kiếm thêm chút đỉnh. Không nghĩ tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/212624/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.