Về đến công ty cũng đã sáu bảy giờ tối, cả hai chúng tôi đều mệt nhoài nên về ký túc xá nghỉ ngơi.
Cu Sáu thấy tôi trở về thì mừng rỡ tính rủ tôi ra ngoài uống rượu đón gió tẩy trần thế nhưng thấy tôi không vui nên đành thôi.
Tôi hỏi thăm cu Sáu về tình hình lái xe gần đây nhưng thật kỳ quái mọi thứ đều diễn ra hết sức bình thường không có bất kỳ chuyện gì khác thường xảy ra cả.
Tôi và cu Sáu đều là tài xế của tuyến xe số 13, vì cái qq gì mà hết lần này đến lần khác quỷ cứ quấn lấy tôi không tha, vậy mà, từ khi cu Sáu lái xe tới nay chưa hề gặp bất kỳ một chuyện kỳ quái nào cả, chuyện duy nhất cậu ấy gặp chính là Thang Nghiêu, nhưng mà dựa theo lời của cô bé và Từ Bán Tiên nói thì ả Thang Nghiêu kia không phải là quỷ.
Tại sao vụ án của mười năm trước hết lần này đến lần khác cứ bắt tôi phải điều tra mà không phải là cu Sáu? Hổng lẽ quỷ cũng sợ cu cậu quá đần sao?
Tôi nằm trên giường rầu rỉ lại lấy người giấy nhỏ màu đỏ ra nhìn mà lòng như nghẹn lại.
Tôi hỏi cu Sáu:
"Lão Lưu với Bạch Phàm có đến tìm anh không?"
Cu Sáu đang ngồi bó gối trên giường, nói:
"Đừng nhắc tới nữa, Bạch Phàm cứ cách một hôm lại gọi cho em một lần, nếu không biết còn tưởng cô ấy là bồ em nữa đó, anh đúng là kỳ cục, lần trước đã không nói gì với cô ấy mà bỏ đi nên cô ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192543/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.