Tối hôm qua nhận được thư của lão Đường tôi còn nghĩ rằng có người mượn danh lão ấy để viết thư cho tôi. Hiện tại, Bạch Phàm lại nói người cô ấy bắt gặp lại chính là lão Đường, như vậy chắc chắn lão ấy đã trở lại!
Lão Đường biến mất đã hơn một tháng, lần này hắn đột nhiên xuất hiện liền mò đến tầng hai làm gì nhỉ?
Tôi ngẩn người không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bạch Phàm thấy vậy liền khều khều tôi hỏi:
“Lý Diệu, anh không sao đó chứ?"
“Umh, anh không sao"
Tôi choàng tỉnh, nhìn cô ấy mỉm cười.
Tôi không nghĩ về lão Đường nữa, liền đưa mắt nhìn lão Lưu.
Rõ ràng, chính nhờ lão Lưu mà Bạch Phàm mới tỉnh lại, tôi đi lấy một cái ghế đẩu mời lão Lưu ngồi rồi hỏi thăm xem ông ta đã đi đâu.
Lão Lưu lạnh lùng nhìn Bạch Phàm, chậm rãi nói:
“Ta đi tìm một người bạn nhờ giúp đỡ, đừng hỏi nữa"
Tính cách của lão Lưu vốn dĩ lạnh lùng, không thích nhiều lời, mặc dù tôi rất muốn biết người bạn này của lão là thần thánh phương nào nhưng xem ra lão Lưu không muốn nói về người này.
Mặc dù lần gặp tai nạn này của Bạch Phàm không nguy hiểm đến tính mạng nhưng lại khiến cho tôi toát cả mồ hôi, mấy ngày nay xuất hiện tình trạng người giả quỷ có vẻ như có một số người xung quanh chúng tôi đang ngấm ngầm gây rắc rối.
Tôi cứ tưởng do Bạch Phàm đã nhìn thấy kẻ gian nên bị hắn trả thù, nhưng nếu người này lại là lão Đường thì quả thật vô lý, lão Đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192531/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.