Cơn rùng mình chạy dọc theo sống lưng tôi, khiến tôi không rét mà run lẩy bẩy. Không ngờ cái xe đụng trúng Bạch Phàm lại là xe tang! Không phải bình thường xe tang vẫn đi chầm chậm theo cùng một đoàn xe khác sao? Thế quái nào lại tự dưng có một chiếc đột kích lao tới chỗ này tông Bạch Phàm?
Mà con ả Thang Nghêu kia đơm đặt bịa chuyện kiểu này thì khả năng cao ả chính là người đứng đằng sau đạo diễn vụ tai nạn cũng nên? Tôi biết Đầu Viên có cảm tình với Thang Nghiêu nên không nói gì với gã, đoạn phim vừa kết thúc là tôi lập tức rời đi, quay về bệnh viên luôn.
Trên đường về, tôi vừa đi vừa cảm thấy bực dọc trong lòng, và cơn tức giận này càng lúc càng dâng cao tỷ lệ thuận với số bước chân của tôi. Mẹ kiếp, gì mà mà Mazda đỏ, sao không nói cmn là một chiếc máy bay phản lực màu đỏ luôn đi!
Sau khi bước vào phòng bệnh, tôi không "nói" một lời nào với Thang Nghiêu, thay vào đó, tôi gầm lên luôn.
"Tôi đã xem băng ghi hình rồi. Đụng trúng Bạch Phàm là một chiếc xe tang màu trắng. Cô nói láo vừa phải thôi chứ. Rốt cuộc cô đang giở trò quỷ gì hả?"
Thang Nghiêu ngồi ở một bên giường, ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm tôi đang phát hỏa đùng đùng rồi nhẹ nhàng thong thả trả lời:
"Đúng là tôi đã nói dối nhưng thời điểm anh hỏi tôi ấy, lúc đó bên ngoài cửa có người đang rình nghe trộm nên tôi không thể nào nói ra sự thật được."
"Nghe trộm?"
"Ban nãy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192526/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.