Ai mà ngờ được ngay thời điểm nguy cơ ập sát như đường tơ kẽ tóc thế này, Tiểu Sở lại là cứu binh của tôi cơ chứ!
Tiểu Sở vừa thở hổn hển vừa nhìn con gà trống đã bị đập chết toi trên mặt đất một lúc rồi run lập cập, ném cái xẻng qua một bên, ngó bộ như đang rất là sợ hãi.
Tôi cố gắng nhịn cơn đau đớn trên thân thể xuống, rồi lóp ngóp bò dậy. Tôi hỏi cô ta:
"Chị dâu, may nhờ chị cứu tôi, chứ không là tiêu rồi. Mà sao chị lại đến đây thế?"
Tiểu Sở ngước mắt nhìn tôi, đi lại gần đỡ tôi, rồi trả lời:
"Ban nãy tôi đang trên đường đi về nhà thì tình cờ gặp ông lão mù. Là ông ấy bảo tôi chạy tới đây, bảo con gà trống sẽ xuất hiện ở chỗ này. Ông ấy còn nói cậu đang gặp nguy hiểm, đặc biệt dặn dò tôi mau mau qua cứu cậu. Tôi cũng không ngờ được ông ấy nói chuẩn như thế."
Tôi biết ông lão mù mà Tiểu Sở nói tới chính là Từ bán tiên, nên vội vội vàng vàng hỏi cô ta Từ bán tiên sống ở chỗ nào. Tiểu Sở chỉ tay về hướng một con đường nhỏ rồi bảo:
"Cậu men theo con đường này đi đến hết, tới dưới chân núi có một căn lều rách nát, chỗ đó chính là chỗ ở của ông già mù ấy."
Tiểu Sở nói xong lại quan sát cánh tay của tôi. Cô từ nhỏ lớn lên ở nông thôn nên cũng không ít lần phải tự chữa những vết thương kiểu này. Một tay cô ấn chặt bả vai tôi, một tay nâng cánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192524/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.