Mấy câu hỏi này cuốn chặt lấy đầu óc của tôi, trong khi tôi chưa kịp nghĩ ra lời giải cho chúng nó thì ở đâu đó lại mọc ra thêm một vấn đề khác còn hóc búa hơn. Đó là, ban nãy rõ ràng tôi thấy con gà tơ đầu mọc lông đỏ kia bay vọt vào trong nhà kho, thế mà giờ chẳng thấy bóng dáng nó đâu. Căn nhà kho này lại trống huơ trống hoặc, không hề có cái hốc kẹt nào để lẩn trốn cả.
Tôi khép mắt cố gắng trấn tĩnh, duyệt lại mớ suy nghĩ loạn xạ của mình. Việc quan trọng cần làm trước mắt là gì? Chính là xác nhận quả cân sắt kia rốt cuộc được cụ Vương treo ở chỗ nào.
Tôi vỗ nhẹ trán rồi vươn tay ra định lật tấm vải trắng ra, bỗng thình lình ai đó gào toáng lên:
"Mày làm cái gì đó? Thằng chó này, lần trước ở nhà cụ Vương chúng tao tẩm quất cho mày nhẹ quá hả? "
m thanh lanh lảnh chói tai vang lên đột ngột này khiến tôi dựng hết cả tóc gáy. Tôi theo bản năng ngẩng đầu nhìn qua bóng người đang đứng chống nạnh trước cửa nhà kho. Hóa ra là em gái của gã họ Trương được dặn ở nhà trông nhà và nấu cơm.
Tôi còn nhớ như in trận đòn hội đồng ở nhà cụ Vương hồi tối qua. Con mụ đanh đá này cào cấu tôi cũng không ít.
Mụ ta đang cầm một con dao chặt thịt trong tay, mắt thì trợn to nhìn tôi hằm hè.
Coi mòi không xong! Khó khăn lắm mới tiếp cận được với cái xác, chẳng lẽ lại về tay không sao! Biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192519/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.