Ngay thời điểm lửa đốt đến mông thế này rồi, đầu óc tôi đã nhồi đầy suy nghĩ bằng mọi giá phải cứu người, Tiểu Sở lại đột nhiên tung ra một câu không được tin tưởng lời của cụ Vương đó.
Mặc dù tôi rất bối rối, ngơ ngác nhưng giờ đã không còn thời gian để hỏi kỹ càng hơn, suy nghĩ cứu người thôi thúc tôi chạy thật nhanh ra khỏi cửa lao đến nhà cụ Vương.
May mắn là nhà hai bên không cách nhau quá xa, lúc chúng tôi chạy tới nơi cũng vừa khớp đụng mặt người nhà họ Trương đang vác dao phay đến kiếm chuyện.
Gương mặt của gã đàn ông trung niên nhà họ Trương vẫn còn vương hai dòng nước mắt chưa lau khô, tay phải cầm lăm lăm con dao phay, hùng hùng hổ hổ đạp bung cửa, lao vào bên trong nhà. Bốn năm người họ hàng thân thích kéo theo ngay sau lưng ông ta vừa để trợ uy vừa để tránh xảy ra chuyện.
Lòng tôi sục sôi, ngay lúc này đây, bất luận nói cái gì chăng nữa, cũng không thể nào để cụ Vương bị nguy hiểm tính mạng. Tôi cố gắng đẩy đám người đang bu đông bu đỏ để chen được chân vào trong nhà.
Gã họ Trương nhìn thấy cụ Vương nhưng chưa lập tức vác đao chém, ông ta chỉ giơ tay chỉ thẳng mặt cụ Vương rồi mắng chửi ầm lên:
"Con mẹ mày, trước khi con tao khởi hành đi xa mày lại nguyền rủa nó bằng mấy thứ lời lẽ chó má xui xẻo của mày. Giờ thì nó thực sự đã chết mất rồi. Tao muốn mày đền mạng cho con của tao."
Cụ Vương hoảng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192517/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.