Nhìn thấy nùi tóc dài loằng ngoằng gom thành đống dưới sàn nhà, cơn buồn ngủ của tôi phút chốc biến mất tăm.
Tôi bần thần nhớ lại giọng phụ nữ than thở nỉ non dưới gầm giường tối qua mà run lên từng chập.
Không thể tiếp tục ngồi chờ mãi như thế này được. Dạo gần đây, những chuyện quái quỷ xảy ra càng lúc càng dồn dập, không ngày nào là không có.
Tôi phải nhanh chóng đi tìm thầy Hà ngay. Giải quyết xong xuôi rồi tha hồ ở nhà ngủ mười ngày nửa tháng gì mà không được!
Cu Sáu thấy tôi vội vàng đứng dậy, lật đật mặc quần áo, nó tròn mắt hỏi tôi:
"Ớ anh hai đi mô á? Anh còn chưa nói cho tui nghe đống tóc dài này ở đâu ra mà!"
Tôi xách đôi giày lên, vỗ vỗ vai cu Sáu rồi hạ giọng trả lời:
"Cu Sáu, mày ở nhà tranh thủ sắp xếp hành lý đi. Nếu không có gì đột xuất thay đổi thì lát chiều anh về anh với mày lên văn phòng nộp đơn xin nghỉ việc."
Mặt mày cu Sáu thoáng chốc chuyển sang màu xanh lá mạ. Nó sửng sốt dòm tôi trừng trừng rồi hỏi:
“Hả? Nộp đơn nghỉ việc? Tui đang làm ngon lành cành đào như vầy, mắc chứng gì phải xin nghỉ việc chớ?”
Tôi nhướn mày liếc nó một cái rồi đáp lời một cách không kiên nhẫn:
“Ngon lành cành đào cái beep! Hai ta mà tiếp tục chạy thì có khi mạng cũng không còn chứ ở đó mà ngon với chả lành! Với cả lái tuyến xe đêm có cái quái gì để mày lưu luyến chứ?”
Cu Sáu vứt vèo cây chổi qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192506/chuong-50.html