Không còn nhịp tim nữa?
Nghe cô y tá nói câu này xong đầu tôi giống như bị ai đó thả quả bom vào, nổ oành một tiếng rồi không còn cảm giác gì nữa!
Lão Lưu chết rồi!
Tôi mới vừa gặp lão Lưu đây thôi mà, như thế nào lại ra cớ sự này. Lão Lưu vì cứu người đã hi sinh biết bao nhiêu! Ai nói ở hiền gặp lành đâu? Ai nói gieo thiện gặt thiện đâu?
Tôi toàn thân xụi lơ dựa vào bức tường sau lưng, giương đôi mắt tuyệt vọng nhìn cô y tá vừa thông báo tin dữ cho mình.
Miệng tôi bật ra âm thanh khô khốc khào khào như đang nhai sỏi đá trong miệng:
"Thực sự chết hẳn rồi hả? Không thể nào cứu được nữa sao?"
Cô y tá lắc đầu nhìn tôi đầy ái ngại.
Ngay khi tôi bắt đầu rơi vào vòng xoáy bi thương không lối thoát thì một tiếng "kéttttt" kéo dài, cánh cửa phòng cấp cứu từ từ mở ra.
Lão Lưu một tay đỡ gáy một tay chống gậy đang đứng sừng sững ở đó, máu vẫn chảy dọc theo cổ lão rơi xuống sàn.
Cô y tá quay lưng lại nhìn thấy lão Lưu thì sợ xanh cả mặt, cô đưa tay lên bịt miệng để chận lại tiếng hét chực trào ra, rồi men theo hành lang chạy mất dạng.
Tôi trợn trừng hai mắt, há hốc mồm trân trối nhìn lão Lưu người vừa mới bị thông báo đã tử vong, mà không biết nên nói cái gì.
Lão Lưu thấy tôi cứ đứng đực một bên thế liền mất kiên nhẫn gắt ầm lên:
"Mi còn thẫn thờ ra đó làm gì hả, còn không mau qua đỡ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192504/chuong-48.html