"Tê tê..." T.ử Lưu Ly treo mình trên một cành trúc tía, nguy hiểm ngóc đầu thè lưỡi rắn, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Thánh Long Y phía trước không rời. Hồng Ngọc ở phía sau T.ử Lưu Ly, nhìn một người một rắn giằng co, cái đầu nhỏ đáng yêu lắc qua lắc lại. Có lẽ cảm thấy nhàm chán, nó còn rất nhân tính hóa há cái miệng nhỏ xíu ngáp một cái.
"T.ử Lưu Ly, lão già này chỉ xin một ít dịch giải độc của Hồng Ngọc thôi chứ có phải đòi mạng đâu, mày có cần keo kiệt thế không? Bằng không cho chút nọc độc của mày cũng được mà!" Thánh Long Y sắp tức nổ phổi. Ông chẳng qua chỉ muốn xin chút nước bọt giải độc của Hồng Ngọc để nghiên cứu thôi, sao mà khó khăn thế không biết.
Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt bước vào liền thấy Thánh Long Y tay cầm cây kim bạc đề phòng nhìn chằm chằm T.ử Lưu Ly, miệng còn lải nhải oán trách không ngừng. T.ử Lưu Ly nhìn ông với vẻ mất kiên nhẫn.
"Ông Thánh Long, nếu ông chán quá thì có thể rủ Trần Trường Ca vào rừng chơi mà, Hồng Ngọc nhà cháu còn nhỏ, không chịu nổi sự tàn phá của ông đâu."
Hồng Ngọc vốn đang cuốn trên cành trúc mơ màng sắp ngủ, nghe tiếng Tô Ngọc lập tức tỉnh táo lại, nhảy vài cái liền đáp lên vai Tô Ngọc, đuôi quấn quanh cổ cô, đầu thân thiết cọ vào mặt Tô Ngọc.
"Hồng Ngọc ngoan, ông Thánh Long có bắt nạt em không hả?" Tô Ngọc dùng ngón trỏ vuốt ve cái đầu nhỏ của nó, trong mắt mang theo ý cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245938/chuong-334.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.