"Haizz, cuối cùng cũng bận rộn xong xuôi." Tô Ngọc nằm trên ghế sô pha, đầu gối lên đùi Mục Khải Nguyệt thoải mái cọ cọ. Vì cái quán d.ư.ợ.c thiện này mà thời gian qua cô và Mục Khải Nguyệt nếu không phải chạy đôn chạy đáo ở thành phố S thì cũng là chui vào trong núi tìm thảo d.ư.ợ.c, tìm về rồi còn phải ươm giống, quả thực mệt bở hơi tai.
"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già dang rộng tứ chi nằm ngửa trên bụng Tô Ngọc, cũng bắt chước cô thở dài thườn thượt.
Tô Ngọc rung rung bụng, liếc xéo nó: "Mày thở dài cái gì chứ? Cả ngày chỉ biết ăn uống ngủ nghỉ, xong rồi còn nhảy nhót lung tung tìm đòn, mày thiếu tâm nhãn à?"
"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già tức giận đạp đạp vào bụng cô, lật người lại mở to đôi mắt tròn xoe trừng cô.
Một bàn tay to vươn tới túm lấy tai thỏ ném nó sang một bên: "Tính khí lớn nhỉ?"
"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già trừng đôi mắt tròn vo nhìn người đàn ông đang lười biếng dựa vào sô pha, nhưng khi chạm phải ánh mắt nheo lại đầy nguy hiểm của anh, nó lập tức cụp đuôi. Kẻ địch quá mạnh, chuyện này không thể trách nó hèn được.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Đồ không có tiền đồ." Tô Ngọc lườm nó một cái.
"Ngao ngao..." Tròn Tròn bám vào cửa nhìn thấy Tô Ngọc ở bên trong, vẫy vẫy cái đuôi đi vào. Theo sau là Nữu Nữu, còn có Tráng Tráng, Cuồn Cuộn cùng với... một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245937/chuong-333.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.