Mục Khải Chiến và mọi người dừng bước. Hoa Nhan vui mừng, tưởng rằng anh đã nghe lọt tai lời mình nói và chú ý đến cô ta.
"Ha." Mục Khải Chiến cười lạnh, xoay người nhìn cô ta và Hoa Tuấn Nghĩa bằng ánh mắt như nhìn người c.h.ế.t. "Không đ.á.n.h c.h.ế.t cô đúng là đáng tiếc." Nói xong anh không quay đầu lại bỏ đi, để lại Hoa Nhan với khuôn mặt nứt toạc và Hoa Tuấn Nghĩa vẻ mặt kinh hồn bạt vía.
Ngô Thanh Kỳ không quản được những người khác, hắn oán hận nhìn bóng lưng đã đi xa: "Mục Khải Chiến!"
Hoa Nhan bị ánh mắt vừa rồi của Mục Khải Chiến dọa sợ, mãi đến khi Hoa Tuấn Nghĩa lại gọi cô ta mới hoàn hồn. Trên đường về, trong đầu cô ta cứ hiện lên hình ảnh Mục Khải Chiến khí phách đi về phía mình, nhưng ngay sau đó giữa họ đột nhiên xuất hiện Hoa Tuân, Mục Khải Chiến liền hoàn toàn không để ý đến cô ta nữa. Đều tại Hoa Tuân! Một thằng đàn ông đẹp như vậy để làm gì chứ? Người Mục Khải Chiến nên chú ý phải là cô ta mới đúng!
"Sao cậu lại tới đây?" Vừa ra ngoài, Hoa Tuân liền tránh xa Mục Khải Chiến.
"Hửm? Vừa khéo có người quen ở đây." Những lời còn lại không cần anh nói Hoa Tuân cũng hiểu.
"Các cậu đi chậm thế làm gì?" Hoa Tuân quay lại nhìn đám người đang rối rắm nhìn mình cách đó 3 mét phía sau.
"Hoa... Hoa lão đại a, rốt cuộc các anh có quan hệ gì vậy?" Không hỏi ra được trong lòng cứ rối rắm mãi a! Hoắc Vũ mặt mày đau khổ.
Hoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245935/chuong-331.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.