"Hoa lão đại, vận may chúng ta tốt thật đấy, nếu gặp phải người khác chắc chắn chẳng nói chẳng rằng gô cổ chúng ta đi rồi. Tên Hoa Tuấn Nghĩa này sao lại bám vào Ngô gia thế nhỉ, nhìn cái mặt gợi đòn của hắn kìa." Hoắc Vũ nhìn về phía Hoa Tuấn Nghĩa bĩu môi, thật muốn xông lên đ.ấ.m cho mấy phát.
"Sao tớ cảm thấy Diêu Thanh Hà này cố ý giúp chúng ta nhỉ? Trong các cậu có ai quen anh ta không?" Cố Hiên nhỏ giọng hỏi.
"Tớ không quen." Vạn Tường lắc đầu. Hoắc Vũ nhún vai buông tay. Ánh mắt ba người đều đổ dồn vào Hoa Tuân.
Trong đầu Hoa Tuân lóe lên điều gì đó, nhưng cậu cũng không chắc chắn, bèn lắc đầu.
Bốn người thì thầm to nhỏ, sự chú ý của mọi người đều tập trung vào hai người đang giương cung bạt kiếm kia nên cũng không phát hiện ra động tác nhỏ bên này.
"Kỳ thiếu, Hoa thiếu, mời đi theo tôi một chuyến." Diêu Thanh Hà cũng không lằng nhằng với bọn họ nữa, nói thẳng.
"Lão t.ử muốn xem ai dám bắt tao! Diêu Thanh Hà, đừng tưởng mày dựa hơi Mục gia là có thể đi ngang ở cái thành phố J này, Ngô gia cũng không phải dạng vừa đâu." Nói xong với Diêu Thanh Hà, hắn lại sầm mặt nhìn về phía Hoa Tuân: "Còn mày nữa, đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Bổn thiếu gia để mắt đến mày là phúc của mày, tốt nhất ngoan ngoãn nghe lời, bằng không mày cũng đừng hòng bước ra khỏi đây."
"Ồ? Tôi lại muốn xem xem, Ngô Thanh Kỳ cậu làm thế nào giữ người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245934/chuong-330.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.