"Cô chủ Tiểu Ngọc, cô... có thể ký cho em cái tên được không ạ! Em... em rất thích cô, cả Tiểu Hồng Tiểu Bạch bọn nó nữa." Cô gái thẹn thùng cười, căng thẳng đưa giấy b.út trong tay đến trước mặt Tô Ngọc.
"Được chứ." Tô Ngọc nhận lấy giấy b.út, vừa lúc thời gian này cô đang luyện chữ, bèn dùng chữ Khải nắn nót viết tên mình. Tuy viết chưa thực sự xuất sắc nhưng đúng là đẹp hơn nhiều so với chữ viết nguệch ngoạc ngày thường.
Cô gái vẻ mặt kích động cầm lấy cuốn sổ nhỏ và b.út Tô Ngọc trả lại, liên tục nói cảm ơn mấy tiếng. Cuối cùng phải đợi bà chủ Phương Mai giục vào làm việc mới chịu thôi.
Trên đường đến nhà Lăng Chí Viễn, Tô Ngọc huých nhẹ người bên cạnh: "Haizz, không ngờ em cũng có lúc được ký tên cho người khác, cảm giác này kỳ diệu thật."
"Sao? Thích cảm giác này à? Em chỉ cần dắt theo bất kỳ con thú cưng nào trong nhà ra đường là sẽ được cả đám người vây quanh ngay." Mục Khải Nguyệt trêu chọc cười nói.
Tô Ngọc nghĩ đến cảnh tượng đó liền liên tục lắc đầu: "Thôi đừng, em không muốn bị vây xem như khỉ đâu. Nói nữa, ký một hai lần thì thấy mới mẻ, chứ nhiều lần thì em không làm đâu. Giờ nghĩ lại mới thấy làm minh tinh cũng chẳng dễ dàng gì, lúc nào cũng bị theo dõi, chẳng có chút riêng tư nào."
"Ừ, chúng ta vẫn nên làm dân thường áo vải thì hơn." Mục Khải Nguyệt ôm vai Tô Ngọc thân mật nói. Hai người trai tài gái sắc, nhan sắc đỉnh cao đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245927/chuong-323.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.