Sau khi nói chuyện với nhóm Lý Tiểu Huyên, Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt liền dẫn theo Kim Vũ, Bạch Vũ cùng hai con hạc đi mất.
"Chị nói này Thỏ Ông Già, sao chỗ nào cũng có mặt mày thế hả?" Tô Ngọc nhìn Thỏ Ông Già ôm chùm nho to gần bằng người nó, lạch bạch theo sau mà cạn lời.
"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già rất đúng lý hợp tình gặm nho đi đến bên chân Tô Ngọc, sau đó leo lên mu bàn chân cô rồi đặt m.ô.n.g ngồi xuống.
"Không sợ chị đi một hồi rồi mày rớt xuống à?" Tô Ngọc cúi đầu, buồn cười lắc lắc chân.
"Bộp?" Nó nhìn quanh quất, đặt chùm nho sang một bên, dùng cả miệng lẫn móng vuốt cởi dây giày của Tô Ngọc ra, rồi nằm gọn vào giữa dây giày đã cởi, chọc chọc chân Tô Ngọc, hai chân trước mỗi bên cầm một đầu dây, ý tứ rõ ràng không thể rõ hơn.
Mục Khải Nguyệt sầm mặt nhìn nó: "Mày đúng là lười biếng một cách kỳ lạ đấy! Có phải theo không kịp đâu, xuống ngay."
"Bộp bộp..." Thỏ Ông Già nằm bò trên mu bàn chân Tô Ngọc lắc đầu nguầy nguậy, cái đuôi nhỏ vẫy vẫy, nhất quyết không chịu xuống.
"Thôi kệ nó đi, cho nó ăn vạ, dù sao cũng chẳng nặng được mấy lạng." Tô Ngọc nén cười, cúi xuống dùng dây giày buộc c.h.ặ.t nó lại.
"Được rồi, tự mày cẩn thận đấy nhé!" Tô Ngọc nhặt chùm nho bên cạnh nhét vào lòng nó.
"Tê tê..." Hồng Ngọc vẫn luôn ở trên cổ tay Tô Ngọc tò mò nhìn nó, lúc Tô Ngọc xoa đầu Thỏ Ông Già liền dùng đuôi chọc chọc.
"Bộp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245897/chuong-293.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.