Như cảm nhận được ánh nhìn nóng bỏng của cậu, mèo con vốn đang ngủ say liền mở mắt nhìn sang.
Nhìn khuôn mặt tuấn tú mơ hồ trước mắt, nó kêu "meo meo" vung vẩy móng vuốt nhỏ, tiếng kêu có chút dồn dập, như đang lo lắng.
Thư Khiết đứng bên cạnh cảm thán: "Chắc Kiều Kiều cũng đau lòng vì cháu bị thương đấy. Tiểu Tư, dì thực sự cảm ơn cháu, nếu không có cháu, dì không biết..."
Thư Khiết không kìm được bắt đầu nghẹn ngào.
Lúc Nguyễn Kiều Kiều xảy ra chuyện, cả người cô đờ đẫn, đâu còn tâm trí lo liệu việc gì, chính cậu đã một mình gánh vác trách nhiệm này.
Lòng biết ơn đối với Hứa Tư, Thư Khiết đã không thể dùng lời nào diễn tả hết.
"Bác sĩ đến rồi, bác sĩ đến rồi." Bên ngoài Nguyễn Lỗi hô lên, theo sau là bác sĩ của phòng khám trong thành phố.
Bác sĩ cũng khá quen với người nhà họ Nguyễn, vì trước đây Nguyễn Kiều Kiều từng đến băng bó ở chỗ ông hai lần. Lúc mới nghe tin dữ, ông thực sự rất sốc.
Cô bé đó tuy hơi xui xẻo một chút nhưng sức khỏe vẫn khá tốt, lại được gia đình yêu thương, không ngờ chớp mắt cái đã...
Nghĩ đến đây, khi bước vào sân nhà họ Nguyễn, bác sĩ đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Kết quả vừa vào cửa lại phát hiện nhà họ Nguyễn chẳng hề bi thương như ông tưởng tượng.
Ngược lại biểu cảm của mọi người có chút... vui vẻ? Vui vẻ nhìn một con mèo con? Khi bác sĩ bước vào, Hứa Tư đang ôm mèo con đã mở mắt, vuốt ve cái cằm nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245872/chuong-268.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.