Sự ra đi của Nguyễn Kiều Kiều, ngoài việc giáng một đòn nặng nề lên người nhà họ Nguyễn, thì Triệu Lệ cũng chịu cú sốc rất lớn. Không ngoa khi nói rằng tình yêu thương cô dành cho Nguyễn Kiều Kiều chẳng kém gì Thư Khiết.
Chỉ là Thư Khiết đã tinh thần thất thường, cô thực sự không muốn kích động chị dâu thêm nữa. Thấy Thư Khiết đột nhiên gọi mình, cô lập tức đứng dậy đi theo vào phòng bà cụ Nguyễn.
Tám chàng trai cao lớn, cộng thêm Triệu Lệ cùng nhau bị gọi vào phòng bà cụ Nguyễn, lấp đầy cả căn phòng.
Bà cụ Nguyễn đã sớm biết sẽ phải ngả bài chuyện này với bọn trẻ, nên thấy họ vào cũng không có gì ngạc nhiên. Trong tay bà vẫn ôm chú mèo con suốt ngày chỉ biết ngủ say, trên mặt lộ rõ vẻ sủng ái tột cùng.
Thư Khiết đi xuyên qua đám đông bước tới, đón lấy mèo con từ tay bà. Lần đầu tiên mở mắt, mèo con đã nhìn thấy bà cụ Nguyễn và Thư Khiết. Tuy nhìn còn mờ mịt, nhưng nó nhớ rõ hơi thở trên người họ. Bị Thư Khiết bế qua, nó cũng chẳng buồn tỉnh dậy, chỉ ngoẹo cái đầu nhỏ, khua khua mấy cái móng vuốt non nớt vươn vai một cái, rồi lại nghiêng đầu ngủ tiếp.
Thư Khiết thấy vậy, ánh mắt nhìn nó càng thêm dịu dàng, quả thực như muốn tan chảy ra nước.
Tám chàng trai nhìn cảnh này, ngoài sự bi thương còn mang theo chút cảm giác "một lời khó nói hết".
Chẳng lẽ bà nội và bác gái cả vì em gái qua đời mà coi một con mèo thành em gái để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245864/chuong-260.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.