Âu Tinh Nhu đang chìm đắm trong niềm vui sướng to lớn nên hoàn toàn không phát hiện ra sự thay đổi của người bên cạnh. Ngược lại, Đồ Du đứng cách đó không xa đã chú ý tới, khuôn mặt lạnh băng của cô nhếch lên một nụ cười nhạo.
Tô Ngọc đối mặt với ánh mắt nghi ngờ khinh miệt của mọi người vẫn giữ bộ dạng bình thản ung dung. Cô từ tốn cạy lớp bùn bịt miệng bình, sau đó mở nắp ra.
Tức khắc, một mùi hương mê say nồng nàn lan tỏa mạnh mẽ. Tất cả mọi người đều ngửi thấy, họ vô thức buông đồ trên tay xuống, vẻ mặt say mê hít hà hương thơm trong không khí.
Tô Ngọc rất hài lòng với kết quả này. Hừ hừ, cho các người coi thường tôi, dùng thực lực vả mặt là sướng nhất. Tô Ngọc đắc ý nghĩ, đáng tiếc, cho các người ngửi mùi thôi là được rồi, muốn uống e là không có đâu.
"A a... Hoài niệm quá đi, ông Nam, ông không phiền cho cháu uống một ngụm chứ?" Cái mũi Lý Tiểu Huyên chun chun như cún con ngửi ngửi trong không trung, mặt dày ghé lại chỗ Nam lão nói. Nếu đây là quà sinh nhật của ông Nam, muốn uống đương nhiên phải tìm ông ấy.
Những người khác bị tiếng của Lý Tiểu Huyên đ.á.n.h thức, sôi nổi nhìn chằm chằm thứ trong tay Tô Ngọc như sói đói. Hiện tại ai cũng biết thứ bên trong chắc chắn là đồ quý, đồng thời lại mong chờ nhìn Nam lão gia, thầm nghĩ nếu ông ấy có thể lấy ra mời mỗi người ở đây một ngụm thì tốt biết mấy! Đặc biệt là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245863/chuong-259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.