"Hề hề, chúng tôi cũng là nhờ phúc của Ngọc nha đầu đấy." Mạc Vũ cười hì hì nói.
"Ông nội, cháu đi xem các cô ấy đến chưa." Mạc Vân Khuynh nhìn đồng hồ, đoán chừng Tô Ngọc và mọi người chắc cũng sắp đến rồi.
"Đi đi."
Mạc Vân Khuynh đứng dậy chào hỏi mấy người lớn rồi định đi ra ngoài, trùng hợp gặp Nam Tư Bạch đang đi tới.
"Đến rồi à?" Nam Tư Bạch nhìn Mạc Vân Khuynh hỏi.
"Ừ, Tiểu Huyên bảo sắp tới nơi rồi, tôi ra đón một chút." Hai người chạm tay nhau chào hỏi, sau đó Mạc Vân Khuynh gật đầu rời đi.
"Mời tiểu thư xuống xe." Tài xế cung kính mở cửa sau, lúc này Mạc Vân Khuynh cũng mỉm cười đi tới.
Mạc Vân Khuynh khí chất ôn nhu lịch thiệp, anh vừa xuất hiện liền thu hút sự chú ý của đại đa số thiếu nữ, đương nhiên còn có một số phóng viên sôi nổi đoán già đoán non xem anh là thiếu gia nhà ai. Hiện tại thấy anh di chuyển, tự nhiên ánh mắt mọi người cũng dõi theo.
Sau đó họ liền thấy ba người Tô Ngọc bước xuống xe. Mọi người tại hiện trường đều kinh ngạc nhìn họ. Lý Tiểu Huyên dáng người đẹp, khí chất có chút đơn thuần, bộ lễ phục màu lam khiến cô trông xinh đẹp hào phóng.
Mục Khải Nguyệt vốn dĩ đã đẹp trai, Tô Ngọc dặn cậu suốt dọc đường phải cố gắng giữ im lặng, bằng không vừa mở miệng là vỡ mộng ngay.
Còn Tô Ngọc thì khỏi phải bàn, quả thực như tinh linh bước ra từ rừng rậm, hơn nữa trong lòng cô còn ôm một con thỏ trắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245859/chuong-255.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.