Mục Khải Nguyệt dáng người chuẩn, diện mạo tuy có chút khác biệt với Mục Khải Chiến nhưng lại mang một phong thái riêng biệt. Tô Ngọc hoàn toàn không cần lo lắng cậu sẽ không hợp với âu phục.
"Ngọc Ngọc ~" Trong phòng thử đồ truyền ra tiếng gọi yếu ớt của Mục Khải Nguyệt, sau đó cửa mở ra một khe nhỏ.
"Anh... anh không biết mặc."
Tô Ngọc: "......"
"Phụt..." Lý Tiểu Huyên không nhịn được suýt bật cười. Các cô đều quên mất chuyện này, bình thường Mục Khải Nguyệt mặc quần áo chỉ cần tròng vào là xong, nhưng loại này còn phải phối hợp chỉnh trang, cậu chưa từng đụng vào nên có khi không biết thật.
Tô Ngọc ho khan một tiếng: "Anh cứ ra đây em xem mặc thành cái dạng gì rồi."
"Ừ." Mục Khải Nguyệt mở cửa. Cúc áo sơ mi trắng cài đến n.g.ự.c thì thôi, bên trên còn hai cái để mở, lộ ra xương quai xanh quyến rũ. Cổ áo một bên dựng đứng lên, ống tay áo có lẽ vì cậu thấy vướng víu nên xắn thành một cục lên khuỷu tay, lộ ra cánh tay rắn chắc.
Quần vì không thắt dây lưng nên hơi lỏng lẻo, tóm lại là nhìn rất lôi thôi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Ngọc kéo cậu qua giúp chỉnh lại trang phục, cài lại cúc áo, bẻ cổ áo ngay ngắn, rồi vào phòng lấy dây lưng đã chọn thắt cho cậu. Cảnh tượng này khiến đám đàn ông đang chú ý bên này ghen tị nổ mắt.
"Xong rồi." Tô Ngọc vỗ vỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245858/chuong-254.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.