Nghe được lời Nam Tư Bạch, người đang quỳ trên mặt đất run rẩy không ngừng: "Không cần, đại thiếu... Đại thiếu tôi thật sự sai rồi, tôi lúc trước không nên bị ma quỷ ám ảnh, đều là Âu Chấn Thiên sai khiến tôi làm, đều là lỗi của hắn, đại thiếu tha cho tôi đi, tôi không phải người, cậu tha cho tôi đi..."
Hắn vừa khóc vừa kêu gào định lao tới ôm chân Nam Tư Bạch, nhưng lập tức bị người đứng bên cạnh đá văng ra xa.
"Lôi đi." Không nói thêm lời nào, Nam Tư Bạch ra hiệu cho người lôi xuống. Tiếng kêu gào của kẻ đó càng lúc càng lớn, cuối cùng vẫn là bị đ.á.n.h ngất mới chịu im lặng.
"Ông nội..." Nam Tư Bạch quay đầu nhìn người đang đi xuống cầu thang, trong giọng nói mang theo nỗi bi thương không thể diễn tả bằng lời.
"Cháu ngoan, mấy năm nay khổ cho cháu rồi." Bàn tay run rẩy của Nam lão gia sờ lên đầu Nam Tư Bạch, nước mắt trong hốc mắt già nua trào ra.
Ông chỉ có một đứa con trai duy nhất, vốn tưởng vụ t.a.i n.ạ.n xe năm đó chỉ là sự cố, không ngờ lại là do Âu gia - gia đình thâm giao bao năm gây ra. Để lại đứa cháu nội còn nhỏ dại nương tựa lẫn nhau, bi thương thay ông còn bắt Tư Bạch phải chăm sóc kẻ thù của mình.
Nam Tư Bạch mím môi, nhìn khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông nội. Hắn đỡ Nam lão gia ngồi xuống: "Ông nội, cháu không sao." Hắn còn phải xử lý Âu gia, làm sao có thể có chuyện gì được.
"Âu gia, hại chúng ta khổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245846/chuong-242.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.