Mục Khải Nguyệt nhẹ nhàng bế Tô Ngọc lên, ánh mắt đầy vẻ đau lòng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn mệt mỏi của cô.
Nhìn thấy Mục Khải Nguyệt đã đi xa, không khí tại hiện trường như được ấn nút khởi động lại.
"Mẹ kiếp, Cuồn Cuộn mày cái đồ vô lại, cư nhiên dám c.ắ.n tao, xem hôm nay tao không đập nát m.ô.n.g mày ra!" Trần Trường Ca xắn tay áo, gào lên một tiếng rồi lao tới.
Cuồn Cuộn linh hoạt bám vào người đang ôm nó leo lên cao, dọa người kia sợ đến mức không dám cử động.
"Mày đứng lại cho tao!" Trần Trường Ca gần như treo cả người lên người kia, với tay cố bắt lấy Cuồn Cuộn.
"Ngao ngao..." Cuồn Cuộn đâu có ngốc mà đứng yên.
"Chíp chíp... Chíp..." Cuồn Cuộn cố lên! Hai con điêu nhỏ xem đến là vui vẻ, chốc chốc lại nhảy dựng lên vỗ cánh loạn xạ, chốc chốc lại bò lên đầu người khác nhảy nhót cổ vũ cho Cuồn Cuộn.
Mặc kệ bên này ầm ĩ thế nào, Mục Khải Nguyệt vẫn vững vàng ôm Tô Ngọc về nhà. Trên đường về, cậu gặp Đường Mặc và Tiểu Nặc Nặc cũng vừa đi ra.
Tiểu Nặc Nặc nhìn thấy Mục Khải Nguyệt ôm Tô Ngọc liền chạy tới bám lấy chân cậu, nhón chân, đôi mắt trông mong ngẩng đầu nhìn cô.
"Chị sao vậy ạ?"
"Mệt, ngủ rồi." Mục Khải Nguyệt nhỏ giọng giải thích, sau đó lại ôm cô đi tiếp, phía sau lẽo đẽo hai cái đuôi nhỏ.
"Anh ơi, chị đi đâu mà giờ mới về, hơn nữa trời đã sáng rồi mới ngủ?" Tiểu Nặc Nặc biết mình không được quấy rầy chị, đành ghé vào tai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245845/chuong-241.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.