"Tô Ngọc!" Chật vật né tránh chim cơ quan, trên người Âu Thần Phàm đã có thêm vài vết rách. Nhìn thấy Tô Ngọc, hận ý trong mắt hắn rốt cuộc không che giấu được nữa.
Tô Ngọc nhếch khóe môi, trong mắt hiện lên vẻ chán ghét: "Âu Thần Phàm, thật là nghe danh không bằng gặp mặt nhe. Hiện tại nhìn thấy người thật, cảm thấy anh càng khó coi hơn."
Âu Thần Phàm nghe xong suýt chút nữa hộc m.á.u, trong lòng càng thêm oán hận, ánh mắt nhìn cô như muốn biến thành thực chất găm vào người cô.
"Thật ngại quá, anh tặng tôi nhiều 'quà' như vậy, tôi sao cũng phải hồi báo một chút chứ, có qua có lại mới toại lòng nhau mà." Cô cười rất đẹp, đặc biệt là dưới ánh trăng m.ô.n.g lung, nhưng Âu Thần Phàm lại cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Tô Ngọc lấy ra chiếc còi trúc tía nhẹ nhàng thổi một cái. Một tiếng chim hót vang lên, sau đó con chim cơ quan vẫn luôn giám sát Âu Thần Phàm liền đáp xuống bàn tay đang xòe ra của Tô Ngọc. Nó thân thiết kêu một tiếng với Tô Ngọc, tuy rằng âm thanh có hơi khó nghe.
Đầu ngón tay Tô Ngọc vuốt ve đầu nó, sau đó không có ý tốt nhìn Trần Diệp cùng Âu Thần Phàm: "Đi!"
Ra lệnh một tiếng, con chim cơ quan kia phát ra một tràng âm thanh kỳ quái giữa không trung. Những con chim cơ quan vốn đang tấn công những người khác đều dừng lại, đồng loạt tụ tập phía sau nó, giống như một đội quân khiến kẻ địch khiếp sợ.
Tô Ngọc vỗ tay hai cái, tiếng vỗ tay thanh thúy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245839/chuong-235.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.