"Mẹ kiếp, một lũ súc sinh!" Mấy người lính đột nhiên cảm thấy cứ để bọn chúng c.h.ế.t như vậy là quá hời, nên đem thiên đao vạn quả cũng không giải được mối hận này.
"Các cậu đi thả động vật trong l.ồ.ng sắt ra, tôi đi tháo xích sắt trên người họ." Đi được vài bước cô lại dừng lại: "Cởi áo khoác các cậu đưa cho tôi."
"À, được được." Mấy người lính lập tức cởi áo khoác mặc bên ngoài xuống. Cho dù thời tiết rất nóng, nhưng biết loại rừng rậm này có nhiều côn trùng độc nên họ vẫn chọn mặc thêm một chiếc áo khoác để che chắn.
Tô Ngọc cầm áo khoác đi đến bên cạnh những người phụ nữ. Có lẽ nghe thấy tiếng bước chân, các cô nhỏ giọng khóc lóc, càng co rúm người vào trong góc.
"Đừng sợ, tôi tới cứu mọi người." Tô Ngọc nhẹ giọng dỗ dành, dùng áo khoác bao bọc thân thể họ lại. Nhìn xiềng xích khóa trên người họ, Tô Ngọc hỏi vọng ra phía những người kia: "Các anh có thấy chìa khóa trên người đám lính canh không?"
"Không để ý, để tôi đi xem." Ngô Hạo lại chạy ra ngoài, không bao lâu sau liền xách một chùm chìa khóa đi vào: "Xem thử có phải mấy cái này không."
Tô Ngọc nhận lấy, thử mở từng cái một. Cởi bỏ xiềng xích trên người, các cô gái vẫn ngồi đó như không có cảm giác gì.
Mũi Tô Ngọc cay cay. Nơi này nhốt hơn mười người, đa số vẫn là những cô gái trẻ mười mấy hai mươi tuổi, còn cả một bầu trời thanh xuân mà cứ như vậy bị hủy hoại. "Đừng sợ, những kẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245838/chuong-234.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.