Những con thú khác cũng vây quanh lại đây, chúng cùng Tô Ngọc đứng ở một nơi khá xa chăm chú nhìn Tướng Quân. Theo mỗi tiếng gầm đau đớn của Tướng Quân, trái tim của chúng cũng như thắt lại.
Tiếng gào của Tướng Quân lớn như vậy, đương nhiên những người khác trong thôn Linh Khê cũng nghe thấy. Một số người trực tiếp chạy tới, trưởng thôn sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên đã tổ chức dân làng ngăn cản những du khách hiếu kỳ muốn chạy sang xem náo nhiệt, thuận tiện phái người vào xem rốt cuộc bên trong đã xảy ra chuyện gì.
Tất nhiên cũng khó tránh khỏi có vài con cá lọt lưới. Tiểu Vương là phóng viên của một tòa soạn báo nhỏ, trong khoảng thời gian này hắn vẫn luôn ở lại thôn Linh Khê tìm kiếm tin tức nên thường xuyên chạy qua con đường này. Kỳ thực, bản thân hắn cũng là một người yêu thích phong cảnh.
Dạo trước, hắn biết được nơi này qua mạng, liền mặt dày mày dạn cầu xin chủ biên cho hắn đến đây. Vị chủ biên kia cũng cảm thấy mặc kệ nơi này có tin tức lớn hay không, nhưng phong cảnh quả thực không chê vào đâu được, dù sao tòa soạn nhỏ của bọn họ cũng không bận rộn lắm, vì thế liền đồng ý.
Hiện tại nghe được tiếng gầm rung trời này, với bản năng nhạy bén của một phóng viên, hắn ngửi thấy mùi "có biến", vì thế nhân lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, hắn đã vui vẻ chạy tót vào.
Thở hổn hển chạy đến nơi, hắn liền nhìn thấy thân hình khổng lồ của Tướng Quân đang quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245825/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.