“Tôi luyện với cậu nhé?” Giọng nói trầm thấp truyền đến từ phía sau, Hoa Tuân thậm chí có thể cảm nhận được hơi nóng Mục Khải Chiến thở ra phả vào chiếc cổ trơn bóng của mình, ngứa ngáy.
“Khụ, được thôi!” Cố nén xúc động muốn đưa tay lên gãi, mặt Hoa Tuân không kìm được đỏ lên, bất động thanh sắc bước về phía trước một bước.
Mục Khải Chiến hơi nhếch khóe môi, như thể không nhìn thấy sự bối rối của hắn, nắm lấy tay hắn rời khỏi nơi này.
“Này, đi đâu đấy?” Hoa Tuân phản ứng lại thì đã bị Mục Khải Chiến lôi đi.
“Để không làm phiền hai đứa nhỏ huấn luyện, chúng ta đến chỗ khác tập đi.” Mục Khải Chiến nhìn Hoa Tuân đang giãy giụa, đột nhiên kéo mạnh một cái ôm hắn vào lòng, ghé sát tai hắn cười khẽ.
“Tôi cũng đâu có ăn thịt cậu, sợ cái gì?” Nói xong bàn tay to ôm lấy eo Hoa Tuân tiếp tục đi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Buông ra, tôi tự đi được!” Hoa Tuân đỏ mặt xù lông trừng mắt nhìn hắn, giãy giụa muốn thoát khỏi tay Mục Khải Chiến.
Ngô Hạo chớp chớp mắt, há hốc mồm nhìn hai người ôm ấp nhau rời đi.
Đám người đi hết rồi, sắc mặt hắn rối rắm, trong lòng càng kinh hãi không thôi. Nói chứ lão đại không phải ở quân doanh lâu quá nên bị bẻ cong rồi chứ! Cũng không đúng a! Trong doanh trại cũng có nữ y tá các kiểu, nhưng mỗi lần thấy phụ nữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245824/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.