“Khụ, được rồi, oán hận cái gì chứ, cũ không đi mới không đến mà, nhìn thoáng ra chút đi.” Chậm rãi cất t.h.u.ố.c và kéo đi, Tô Ngọc miễn cưỡng an ủi.
“Ngao ngao...” Ba con gấu nhỏ căm phẫn kêu lên, rồi ném ánh mắt oán niệm về phía đám chim gỗ. Đều tại lũ kỳ quái này.
Nhưng dù có oán hận thế nào, chúng cũng không dám đi trêu chọc chim gỗ nữa, trong lòng âm thầm tính toán đợi mình lớn lên nhất định phải đập bẹp chúng nó.
Nhà họ Nam, trong mắt Nam Tư Bạch lóe lên hàn quang, nhìn tin tức điều tra được trên tay, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh.
“Nhà họ Âu...” Miệng nhẹ nhàng thốt ra cái tên này, nhưng trong mắt lại hiện lên sát ý.
“Liên hệ với Tô Ngọc và Mục Khải Chiến, bảo họ ngày mai đến đây một chuyến.” Nam Tư Bạch rũ mắt, giọng điệu lạnh băng ra lệnh.
“Vâng.” Quản gia cung kính đáp, nhìn Nam Tư Bạch với ánh mắt lo lắng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn, Nam Tư Bạch cầm điện thoại gọi đi...
“Bắt đầu thu mua cổ phần Âu thị.” Cúp điện thoại, Nam Tư Bạch đứng dậy đi về phía phòng ông cụ Nam.
“Nam Tư Bạch đã truyền tin tức đến, quả thực có liên quan đến nhà họ Âu.” Mục Khải Chiến ngồi thẳng lưng trên ghế, bên cạnh là Hoa Tuân đang nghịch chiếc quạt xương. Từ khi biết công năng của chiếc quạt này, hắn luôn mang theo bên người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245816/chuong-212.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.