Mục Khải Chiến tốc độ rất nhanh, chẳng bao lâu đã xách một con thỏ và một con gà về, lại còn chu đáo làm sạch sẽ.
“Thấy một dòng suối nhỏ nên tiện tay xử lý luôn. Không có gia vị, chỉ có thể nướng ăn tạm thôi.”
“Ai bảo không có, chờ đấy!” Thánh Nông Y nhìn thấy thịt liền nhảy dựng lên, lục lọi trong cái hòm của mình, một lát sau lôi ra một đống chai lọ vại bình. Tô Ngọc nhìn mà mắt tròn mắt dẹt.
“Hê hê, lão phu thường xuyên ăn đồ nướng trên núi, mấy thứ này chuẩn bị đầy đủ lắm.” Ông cười hì hì, cầm mấy cái lọ nhỏ khoe khoang.
“Hóa ra ông Thánh Long còn biết nướng BBQ cơ à?” Tô Ngọc có chút không tin.
“Khụ.” Thánh Nông Y ho khan xấu hổ, sau đó lại nghiêm trang nói: “Đương nhiên rồi, nhưng giờ có các người ở đây, ông già này không tranh công.”
Ông biết cái khỉ gì chứ, đồ ông nấu ra ch.ó cũng chê. May mà sau này nhặt được thằng nhóc Trần Trường Ca nấu cơm cho, tay nghề cũng không tệ, nếu không ông còn phải ăn mấy thứ nuốt không trôi đó dài dài.
Tô Ngọc nhìn vẻ mặt chột dạ của ông, trong mắt hiện lên sự thấu hiểu. Cô đột nhiên thấy thương hại cho Trần Trường Ca, đứa nhỏ này phải xui xẻo đến mức nào đây! Nếu Trần Trường Ca biết suy nghĩ trong lòng Tô Ngọc chắc chắn sẽ ôm chầm lấy cô mà gào lên: “Cuối cùng cũng có người hiểu cho nỗi khổ của tôi!”
Bên này Mục Khải Chiến thành thục bắt đầu nướng thỏ và gà, bên kia T.ử Lưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245796/chuong-192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.