“Vậy giờ không sao chứ?” Mấy người lo lắng hỏi.
“Không sao, nhưng cũng chỉ là tạm thời áp chế được thôi, chuyện này còn phải đợi sư phụ tôi đến rồi tính.” Nghe thấy không sao mọi người cuối cùng cũng yên tâm.
Sáng sớm hôm sau, Tô Ngọc mơ màng tỉnh dậy. Đột nhiên cô giật mình mở mắt, đối diện ngay với đôi mắt to đen láy của Mục Khải Nguyệt.
Tô Ngọc chớp mắt, vươn tay nhéo má hắn, sau đó rúc vào lòng hắn ôm c.h.ặ.t.
“Ngọc Ngọc, em không giận nữa à?” Đôi mắt trong veo của Mục Khải Nguyệt lóe lên vẻ vui sướng, vui vẻ ôm trọn Tô Ngọc vào lòng, chỉ là giọng nói vẫn còn hơi yếu ớt.
“Ừ, em sẽ không bao giờ giận anh nữa.” Khi Tô Ngọc nói, Mục Khải Nguyệt cảm nhận được l.ồ.ng n.g.ự.c cô rung lên nhè nhẹ, hắn thích cảm giác này.
“Ngọc Ngọc tốt nhất.” Mục Khải Nguyệt vui vẻ cọ cằm lên đỉnh đầu Tô Ngọc.
Trong phòng khôi phục lại sự hòa hợp thường ngày. Ngoài phòng, Đường Mặc hôm nay đặc biệt được nghỉ ngơi, vì thế cùng Tiểu Nặc Nặc tay trong tay đi tới trước cửa phòng ngủ của Tô Ngọc, phía sau là năm cái đuôi nhỏ đi theo.
Bảy tiểu gia hỏa xếp hàng đứng trước cửa phòng Tô Ngọc mắt tròn mắt dẹt nhìn, nhưng không đứa nào dám gõ cửa.
Hôm nay hình như ai cũng dậy sớm lạ thường. Trần Trường Ca đầu tóc rối bù bị Hoắc Vũ và Vạn Tường lôi xềnh xệch ra ngoài.
“Các cậu làm gì thế! Đã bảo không sao rồi mà.” Hắn vừa ngồi xuống sô pha là ngã vật ra, biết thế đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245779/chuong-175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.