Thấy Trần Trường Ca đi vào, Tô Ngọc mắt đỏ hoe lại vội vàng chạy vào phòng. Cô quỳ bên đầu giường nắm c.h.ặ.t bàn tay to lớn lạnh ngắt của Mục Khải Nguyệt, một tay vuốt trán hắn, miệng không ngừng nói chuyện với hắn:
“Thỏ Trắng nhỏ anh không thể có chuyện gì được... Anh tỉnh dậy nhìn em đi mà, đều là em không tốt, em không nên giận anh, anh tỉnh lại đi được không...”
“Để tôi xem.” Trần Trường Ca cũng không dám chậm trễ, lập tức bắt mạch cho Mục Khải Nguyệt, sau đó lấy bộ kim châm cứu tùy thân ra bắt đầu châm lên đầu hắn.
Tô Ngọc sụt sịt mũi, mắt dán c.h.ặ.t vào biểu cảm của Mục Khải Nguyệt. Bên cạnh, Mục Khải Chiến cả người tỏa ra khí lạnh, sắc mặt khó coi đến cực điểm. Đứa em trai này mới tìm lại được, tại sao lại phải chịu nhiều khổ sở như vậy? Ông bà Mục vừa lên đến nơi nhìn thấy Mục Khải Nguyệt nằm trên giường hôn mê bất tỉnh, bà Mục tức khắc suy sụp che miệng bật khóc. Đứa cháu trai đáng thương của bà! Sao số nó khổ thế này cơ chứ!
Ông Mục ôm vai bà Mục, mắt cũng đỏ hoe, lặng lẽ rơi lệ: “Không sao đâu, không sao đâu, không thấy đang cấp cứu sao.”
Mạc Vũ đứng một bên lắc đầu thở dài. Thật là tạo nghiệp mà! Đứa nhỏ này sao mệnh khổ thế không biết.
Trần Trường Ca châm xong kim, người đã đổ đầy mồ hôi. Hắn tùy ý lau mồ hôi: “Không sao rồi, hiện tại độc tố đã được khống chế, cũng may hữu kinh vô hiểm.”
“Cái này... Sao đang yên đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5245778/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.