Khi ba viên cảnh sát nhìn thấy những người bước vào, họ đều sững sờ. Vội vàng đứng dậy chào ông Mục và mọi người, làm sao dám ngồi xuống nữa.
“Mục... Nguyên soái Mục...” Trời ơi, vốn dĩ nhìn thấy Mục Khải Chiến họ đã đủ sốc rồi, giờ đến cả Nguyên soái Mục cũng tới, cô Tô Ngọc này rốt cuộc có địa vị gì đây? Ba người lén lau mồ hôi lạnh, may mà lúc trước không lỗ mãng dẫn người xông vào, nếu không đắc tội với mấy vị này thì đừng hòng sống yên ổn.
“Ngồi đi, cứ coi như chúng tôi không tồn tại là được.” Mục Tri Lăng từ tốn nói.
Ba người toát mồ hôi hột. Ha hả, họ cũng muốn có cái gan đó a.
Tô Ngọc thấy ba người căng thẳng như gặp đại địch thì buồn cười, đành mở lời: “Các anh đến nhà tôi có việc gì không?”
“À... Thật ra chúng tôi cũng không muốn đến đâu. Tối hôm đó động vật nhà cô đ.á.n.h bọn buôn người cứu trẻ em chúng tôi cũng có mặt, cho nên dù trên mạng nói thế nào chúng tôi cũng không đến đây làm phiền. Nhưng hôm qua có người trực tiếp gọi điện cho Cục phó của chúng tôi tố cáo cô không có giấy phép thuần dưỡng động vật hoang dã, nên chúng tôi buộc phải đến.” Anh cảnh sát đẹp trai bế Tô Phỉ Nhi lúc nãy ngượng ngùng nói.
Quả thật là vậy, đồn cảnh sát của họ ngày đó đã tận mắt chứng kiến hành động dũng cảm của Báo Ca, cũng vô cùng sùng bái chúng. Nếu không phải lần này Cục phó lên tiếng, họ mới không thèm đến đâu.
Nhưng giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5243946/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.