“Chạy rồi?” Tô Ngọc c.ắ.n một quả táo đỏ hồng, ngạc nhiên nhìn Mục Khải Chiến.
“Ừ, tôi gọi điện hỏi cục cảnh sát địa phương, khi họ đến nhà Tên Gầy thì người đã đi mất, tiền trong tài khoản cũng bị rút sạch.” Mục Khải Chiến vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, giọng nói đều đều không chút gợn sóng, chỉ có ánh mắt khi nhìn về phía Mục Khải Nguyệt đang phồng má ăn như chuột hamster bên cạnh Tô Ngọc mới nhu hòa đi đôi chút.
“Động tác cũng nhanh đấy chứ.” Tô Ngọc vỗ một cái vào móng vuốt của gấu nâu nhỏ đang định thò ra lấy quả, tên này quả thực là một cái thùng cơm không đáy, chắc chắn là vì chỗ cô có đồ ăn ngon nên mới quyết đoán bỏ rơi bố mẹ mình.
Gấu nâu nhỏ rưng rưng xoa xoa móng vuốt, đôi mắt bé tí thỉnh thoảng liếc trộm đĩa hoa quả, miệng há ra nước miếng sắp chảy ròng ròng.
“Mày còn ăn nữa à, sáng nay mày đã ăn ba cái bánh bao to, hai quả cà chua và vô số hoa quả rồi, sao mà mày ăn khỏe thế hả? Cứ đà này thì bà đây sớm muộn gì cũng phá sản mất.”
“Ngao ngao...” Gấu nâu nhỏ thấy Tô Ngọc giận liền ôm chân cô bắt đầu làm nũng bán manh, Tô Ngọc hất thế nào cũng không ra.
Tô Ngọc day trán, cô đây là mang về một tên tiểu vô lại rồi.
Lý Tiểu Huyên và mấy người ham vui thấy hay hay liền định trêu chọc tiểu gia hỏa một chút, nào ngờ nó còn rất kiêu ngạo chẳng thèm để ý đến họ, ngay cả lấy hoa quả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5243945/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.