“Không thể nào, trùng hợp thế sao? Nói vậy hai tên kia là l.ừ.a đ.ả.o à? Vãi, diễn sâu thật đấy. Không được, nữ thần của tớ giờ chắc đang khóc ở nhà rồi, video cậu có lưu lại không, mau cho bọn tớ xem với!”
“Nữ thần của cậu không phải là hoa khôi Lý sao? Chuyển sang Tô Ngọc từ bao giờ thế?” Cậu bạn cùng phòng kia trợn mắt.
“Xì, cậu biết cái gì. Phải như Tô Ngọc mới xứng làm nữ thần của tớ, muốn dáng có dáng, muốn mặt có mặt, mấu chốt là còn huấn luyện được dã thú, quá hoàn hảo! Không hổ là người được nuôi dưỡng ở nơi linh khí như vậy.”
“À đúng rồi, hôm qua tớ thấy dưới bài đăng của chủ thớt Tiểu Ngọc và Huyên Huyên kia có một thông báo tìm vật bị mất, hình như là cái drone nhỏ, có phải của cậu không?” Cậu bạn bên trái huých tay Trương Tiểu Phàm.
Động tác gõ phím của Trương Tiểu Phàm khựng lại, vội vàng vào Weibo của Tô Ngọc. Bên trong quả thực t.h.ả.m không nỡ nhìn, đâu đâu cũng là c.h.ử.i rủa, một số ít bênh vực nhưng bị nhấn chìm hoàn toàn.
Trương Tiểu Phàm siết c.h.ặ.t t.a.y. Nếu cậu phát hiện sớm hơn chút thì có phải đã không để hai tên kia thực hiện được âm mưu không. Hít sâu một hơi, cậu gửi tin nhắn riêng cho Tô Ngọc.
Không ngờ giây tiếp theo bên kia đã trả lời ngay lập tức. Cậu trợn tròn mắt, tình huống gì đây? Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5243943/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.