Bốn người kia bị Tô Mộc nói cho đỏ mặt tía tai. Lúc này, mấy đứa trẻ chạy tới khóc lớn ôm lấy chân bố mẹ chúng: “Mẹ ơi đừng đuổi Báo Ca, Tiểu Tinh Nhi đi mà, con không muốn bọn nó đi đâu, hu hu hu...”
“Tiểu Bảo, Tiểu Bảo ngoan đừng khóc.” Một người phụ nữ trong số đó vội vàng bế đứa con dưới chân lên. “Mẹ không đuổi, không đuổi nữa.” Nói rồi bà ta cũng bật khóc theo.
Người phụ nữ bế con đi đến bên cạnh Tô Ngọc: “Ngọc nha đầu, cháu đừng trách chúng ta. Thật sự là đám thanh niên trong thôn đều đã quyết định quay về, con trai lớn của cô cũng đang ở bên ngoài. Khó khăn lắm mới có chút hy vọng, cô không muốn con trai cô tiếp tục bôn ba nữa, đã ba năm rồi không gặp nó, cô nhớ nó lắm! Hu hu...” Người phụ nữ ôm con khóc nức nở, một người đàn ông mắt đỏ hoe ôm hai mẹ con vào lòng an ủi không lời.
Mọi người ở đây đều đỏ hoe mắt. Một người phụ nữ khác cũng kéo chồng mình lại: “Ngọc nha đầu à! Là chúng ta hồ đồ, chúng ta quên mất lời dạy của tổ tiên. Nhưng cũng giống như Tiểu Quyên nói, cô và chú Lão Hắc chỉ có một đứa con, nó còn nhỏ như vậy đã phải đi làm thuê, chúng ta sợ lắm, ngày nào cũng sợ con ăn không đủ no mặc không đủ ấm, sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Cho nên mới nghĩ hiện tại trong thôn có thể kiếm tiền thì gọi chúng nó về. Lần này lại không kiếm được tiền nữa, con trai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5243942/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.