“Chẳng lẽ cái ly này còn có thể phân biệt chất lượng rượu hay sao?” Lý Tiểu Huyên nói đùa.
“Có lẽ là thật đấy.” Tô Ngọc trong lòng đã có đáp án. “Hẳn là có liên quan đến phẩm chất rượu. Trúc tím về phẩm chất tất nhiên mấy loại rượu này không so được. Không biết mọi người có phát hiện không, rượu trúc tím dường như tinh khiết và sáng trong hơn loại này một chút.”
“Thần kỳ vậy sao.” Mấy người cầm ly rượu lên quan sát.
“Ngao ngao!” “Chít chít!”
Mấy đứa nhỏ kia như ngửi thấy mùi đồ ngon, cứ thế bò lên người Tô Ngọc. Ngay cả hai con điêu nhỏ cũng xiêu xiêu vẹo vẹo đi tới, hướng về phía cô và Mục Khải Nguyệt kêu ngao ngao.
Tô Ngọc gãi gãi cằm chúng, dùng ngón tay chấm chút rượu rồi đưa đến miệng Tráng Tráng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tráng Tráng lập tức ôm lấy ngón tay Tô Ngọc mút mát, đôi mắt đen láy như quả nho tròn xoe nhìn chằm chằm Tô Ngọc, cái miệng nhỏ không ngừng mấp máy.
Cuồn Cuộn thấy mình không có liền bám vào chân Tô Ngọc, kêu lên đáng thương hề hề.
Tô Ngọc rút ngón tay mà Tráng Tráng đang luyến tiếc buông ra, lại chấm chút rượu đưa đến bên miệng Cuồn Cuộn. Lần này nó hài lòng, tứ chi cùng ôm lấy tay Tô Ngọc đưa vào miệng.
Tráng Tráng lại không vui, lạch bạch bò qua, móng vuốt nhỏ túm lấy cái bụng mềm mại của Cuồn Cuộn kêu ngao ngao muốn kéo nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5243918/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.