Tô Ngọc cười lớn bế Tiểu Nặc Nặc lên hôn một cái: "Đúng thế, cô đó da mặt dày lắm."
Lý Tiểu Huyên nghiến răng nghiến lợi nhìn Tô Ngọc rồi lại nhìn Tiểu Nặc Nặc, trẻ con ranh với bạn xấu là đáng ghét nhất.
Nghe cuộc đối thoại của hai người, nhóm Hoắc Vũ bốn người đều cảm thấy buồn cười. Cố Hiên lại gần định véo cái má phúng phính của Tiểu Nặc Nặc, đáng tiếc chưa kịp chạm vào đã bị Đường Mặc bên cạnh như ông cụ non gạt phắt tay ra. Cậu bé như gà mẹ đứng chắn trước mặt Tô Ngọc và Tiểu Nặc Nặc ngăn cản người khác: "Không được chạm vào họ."
Cố Hiên trợn mắt, chống nạnh trừng Đường Mặc: "Dựa vào cái gì?"
"Tiểu Nặc Nặc là của cháu." Một chút ý định tránh ra cũng không có.
"Cháu... Được thôi! Cho dù nhóc con kia là của cháu, vậy chú tìm chị Tô Ngọc cũng được chứ gì."
Đường Mặc nhìn Tô Ngọc, rối rắm một hồi rồi vẫn lắc đầu, phun ra hai chữ khiến Cố Hiên muốn đ.á.n.h đòn thằng nhóc này một trận: "Không được."
"Why?" Cố Hiên dậm chân.
"Cái gì oai? Cháu mới không oai đâu." Đường Mặc nhíu mày nhìn ai đó đang dậm chân bình bịch.
"Ha ha ha..." Nhóm Hoắc Vũ cười không ngớt. Tô Ngọc cũng cười kéo Đường Mặc lại hỏi: "Tiểu Đường Mặc tại sao không cho anh lớn qua đây thế?"
Đường Mặc ưỡn n.g.ự.c: "Cháu phải bảo vệ Tiểu Nặc Nặc và chị."
Bế Đường Mặc lên, Tô Ngọc để mỗi đứa ngồi một bên đùi: "Nhưng muốn bảo vệ cũng phải nhìn người chứ, cháu như vậy cũng tốt, sau này người lạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5242157/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.