"Làm sao mà mở được vậy?" Tô Ngọc tò mò nhìn anh.
Mục Khải Chiến không nói gì, cầm lấy mảnh ngọc vuốt ve, ánh mắt đầy vẻ hoài niệm, giọng nói khàn khàn: "Đây là miếng ngọc đen trắng phân cực rõ ràng mà ông nội tình cờ có được, sau đó ông đã nhờ người đặc biệt chế tác thành hình bát quái này, vui mừng nói rằng sau này nhà họ Mục chúng ta chắc chắn sẽ có hai đứa con, hơn nữa còn là một trai một gái."
"Lúc đó tôi còn nhỏ, ba vì muốn bảo quản miếng ngọc này thật tốt nên lại nhờ người làm hai chiếc khóa trường mệnh, còn thiết kế thêm cơ quan."
"Nhớ lúc đó ông còn nói đùa rằng sau này dù có bị lạc cũng có thể tìm lại được, hơn nữa không sợ người khác làm giả." Anh tách miếng ngọc ra làm hai mảnh rồi lắp lại vào khóa, vừa tiếp tục kể: "Không ai ngờ rằng câu nói đùa ấy lại ứng nghiệm ngay sau đó." Anh nắm c.h.ặ.t chiếc khóa, dường như muốn khảm nó vào xương tủy.
Tiểu Nặc Nặc có chút sợ hãi, lạch bạch chạy ra sau lưng Tô Ngọc ôm chân cô, rụt rè thò đầu ra nhìn anh.
Tô Ngọc xoa đầu bé an ủi rồi nhìn sang Mục Khải Chiến: "Vậy anh định thế nào? Tuy tôi đưa vật này cho anh, nhưng sẽ không để anh đưa Tiểu Bạch Thỏ của tôi đi đâu, hơn nữa, tôi tin anh ấy cũng sẽ không rời xa tôi." Tô Ngọc nói câu này với vẻ đầy tự tin.
Mục Khải Chiến nhìn cô thật sâu, anh biết cô nói thật. Chỉ nhìn cách họ ở bên nhau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5242156/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.