Cố Nguyên mặt lạnh tanh cũng có chút kinh ngạc. Tô Ngọc không có thời gian quan tâm họ kinh ngạc hay không, cô kéo khóa ba lô ra. Tiểu Thải vù một cái bay ra lao về phía Dương Lệ, Tiểu Kim cũng bám theo ngay sau đó.
Mọi người còn chưa nhìn rõ là thứ gì đã nghe thấy tiếng hét t.h.ả.m thiết của Dương Lệ: "Á, cái gì thế này, cút ngay, cút ngay!"
Tô Ngọc đang cầm ba lô khựng lại một chút, rồi điềm nhiên như không kéo khóa lại.
"Mi là cái thá gì, đồ đĩ thõa không biết xấu hổ, dám mắng chị đẹp cao quý tao nhã nhà ta. Trời ơi, trước n.g.ự.c mi là cái gì thế kia, sao lại có hai đống thịt to thế, không sợ rơi xuống à? Lông trên người mi bị Tiểu Kim vặt hết rồi sao, ít thế? Chẳng phải bảo con người đều rất kín đáo sao? Nhìn cái bộ dạng của mụ đàn bà thối này xem, động vật trong rừng còn mặc nhiều hơn mụ." Tiểu Thải đậu trên đầu Dương Lệ dùng móng vuốt bới tung tóc cô ta.
"Chí chí..." [Ai thèm nhổ lông mụ ta, tao còn ghê tay đây này. Phi phi, hôm nay dạy dỗ mụ ta xong về phải tắm mấy lần mới sạch.]
"Đúng đấy, chị ơi về chị chuẩn bị nhiều nước tắm chút nhé, em với con khỉ c.h.ế.t tiệt này đ.á.n.h cho mụ ta ba trăm hiệp đã. Người mụ ta bẩn muốn c.h.ế.t, về bọn em phải tắm rửa." Giọng nói rõ ràng của Tiểu Thải vang lên trong đại sảnh, ai nấy đều kinh ngạc nhìn con vẹt, lúc này chẳng mấy ai còn để ý đến Dương Lệ đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228622/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.