Trên đường đi, Tô Ngọc thỉnh thoảng cúi đầu nhìn con rắn nhỏ màu tím. Thấy nó nằm im giả làm vòng tay, cô mới hoàn toàn yên tâm. Chỉ cần nó không làm hại cô và người thân bên cạnh, Tô Ngọc cũng không ngại việc nuôi nó.
Đi được một lúc lâu vẫn không thấy bóng dáng Tiểu Nguyệt Nha đâu, Tô Ngọc nhíu mày: "Cái tên nhóc này chạy đi đâu rồi không biết."
"Tiểu Nguyệt Nha..." Tô Ngọc khum hai tay làm loa đặt bên miệng, hướng về phía rừng sâu gọi lớn.
"Gâu gâu..." Không lâu sau liền nghe thấy tiếng sủa của Tiểu Nguyệt Nha vọng lại, chỉ là âm thanh này nghe có chút kỳ quái.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Ngọc đi về phía phát ra tiếng động, liền thấy Tiểu Nguyệt Nha đang ngậm một thứ gì đó chạy tới. Đến gần mới nhìn rõ đó là cái gì.
"Gà rừng! Tiểu Nguyệt Nha em giỏi quá đi mất, chị yêu em c.h.ế.t mất thôi, chụt chụt." Tô Ngọc lấy con gà rừng từ miệng nó ra, ôm đầu ch.ó hôn chùn chụt không chút keo kiệt.
Mục Khải Nguyệt đứng bên cạnh vẻ mặt u oán, Ngọc Ngọc còn chưa hôn cậu bao giờ. Tô Ngọc đang cao hứng, quay đầu lại thấy Mục Khải Nguyệt nhìn mình đầy oán trách, nụ cười trên mặt cứng đờ. Lại muốn giở trò gì đây? "Cái đó, Thỏ Trắng Nhỏ, anh... sao thế?" Tô Ngọc thăm dò hỏi, sao tự nhiên lại tủi thân thế này. Cô nhớ lại xem nào, mình đâu có làm gì sai.
"Ngọc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228604/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.