Tô Ngọc về đến nhà, dọn dẹp trong ngoài một lượt. Không lâu sau thím Ba dẫn theo một số phụ nữ trong thôn tới.
"Thím Ba, các cô các thím, mọi người đến rồi ạ, mau vào nhà ngồi." Tô Ngọc vội vàng mời họ vào, sau đó đi rót trà.
"Ngọc à, cháu không cần vội, bọn thím đến để giúp đỡ chứ không phải đến làm khách. Chú Ba cháu xem được một con lợn ở nhà thím Ngô cuối thôn, họ sợ ở đây cháu lo liệu không xuể nên định làm thịt ở bên đó rồi mới mang sang đây."
"Vậy tốt quá ạ, để cháu làm xong mấy việc này rồi tính toán sổ sách với mọi người."
"Được, đợi chú Ba cháu sang rồi bàn bạc với ông ấy."
Từ sau bữa sáng, cả thôn gần như đều đến giúp đỡ. Phụ nữ thì ở bếp sau nấu nướng chuyện trò, đàn ông thì g.i.ế.c lợn chẻ củi, trẻ con chạy nhảy giữa người lớn, tụ tập lại chơi trò chơi.
Ở nông thôn hầu như đều vậy, một nhà có việc là cả thôn giúp đỡ, không khí vô cùng hòa thuận vui vẻ.
Ăn cơm xong, Tô Ngọc ôm tro cốt bà nội cùng người trong thôn đi xuống nơi an táng ông nội và bố mẹ cô. Ở đó, mọi người đã đào sẵn một cái huyệt bên cạnh mộ ông nội, bên trong có một cỗ quan tài nhỏ màu đen.
Tô Ngọc rơi nước mắt, quỳ bên huyệt mộ, nhẹ nhàng vuốt ve hũ tro cốt: "Bà nội, chắc bà nhớ ông nội và bố mẹ lắm nhỉ, cháu gái để mọi người được ở bên nhau nhé."
Dưới sự chứng kiến lặng lẽ của dân làng, đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228599/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.