"Ngọc Ngọc!" Mục Khải Nguyệt vừa thay quần áo xong liền chạy ùa vào bếp.
Tô Ngọc ngắm nghía Mục Khải Nguyệt một lượt, gật đầu hài lòng. Ừm, không tệ, dáng người cậu nhóc này rất đẹp, cho dù mặc bộ quần áo quê mùa này cũng không hề làm giảm đi nhan sắc của cậu.
Thực ra quần áo của chú Ba đối với Mục Khải Nguyệt hơi chật một chút, kiểu dáng cũng là loại thường thấy ở nông thôn, giặt nhiều đến mức hơi bạc màu, nhưng có mặc còn hơn không.
"Anh ngoan ngoãn đi chơi với Tiểu Nguyệt Nha đi, đợi một lát nữa cơm nước xong xuôi chúng ta sẽ qua nhà anh." Tô Ngọc cảm thấy sự kiên nhẫn của mình dành cho Mục Khải Nguyệt vượt xa sức tưởng tượng của bản thân.
"Dạ, vậy Ngọc Ngọc nhanh lên nhé." Mục Khải Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu.
"Đi đi, đi đi. Tiểu Nguyệt Nha, em chơi với Thỏ Trắng Nhỏ đi." Tô Ngọc giữ lại Tiểu Nguyệt Nha đang chạy loạn trong bếp, vỗ vỗ vào đầu nó.
"Gâu." Nghe Tô Ngọc dặn dò, Tiểu Nguyệt Nha đi về phía Mục Khải Nguyệt.
"Chó trắng lớn, chơi nào." Mục Khải Nguyệt bắt chước dáng vẻ của Tô Ngọc vỗ vỗ đầu Tiểu Nguyệt Nha.
"Gâu." Nó tránh tay Mục Khải Nguyệt, đi thẳng về phía trước, ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ nhìn cậu. Hừ, đầu của bổn cẩu mà anh muốn vỗ là vỗ sao? Mục Khải Nguyệt tưởng Tiểu Nguyệt Nha đang chơi với mình nên cũng đuổi theo: "Chó trắng lớn, đợi Nguyệt Nguyệt với."
Nhìn sự tương tác giữa một người một ch.ó, trong mắt Tô Ngọc tràn ngập ý cười.
"Con bé này, sao thím có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228598/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.