Hạ Cẩn thường nghĩ, nếu nó không yêu Hạ Dương đến vậy thì có phải bản thân sẽ không trở nên điên cuồng như thế không, thì sẽ không hủy hoại bản thân cũng như hủy hoại Hạ Dương như thế không.
Nó yêu quá sâu đậm.
Nhưng có lẽ, đoạn tình cảm hoang đường này thật ra không có quyền lựa chọn -- thương tổn như vậy, cũng chỉ có Hạ Dương đứng chắn trước mặt nó, còn vì nó mà cố chấp chống đỡ tất cả.
Vận mệnh an bài, là duyên, mà cũng là nghiệt duyên.
Hạ Cẩn là một kẻ đáng thương.
Rõ ràng "mọc" ra một khuôn mặt xinh đẹp không khác gì mẹ, nhưng lại không nhận được dù chỉ một chút tình yêu thương của Lý Phỉ, cha của nó nghe theo lời xúi giục của bạn bè mà đuổi theo cái gọi là "phong lưu phóng khoáng" bỏ bê vợ con, suốt ngày tụ tập ở hộp đêm, những người hầu trong nhà trước mặt nó thì tỏ vẻ lạnh nhạt thờ ơ, vừa diễn trò vừa quan sát chuyện hài, sau lưng lại lén đứng trong tối cười nhạo bọn nó.
Những đứa trẻ khác thời thơ ấu được ấp ủ trong vòng tay của cha mẹ, ăn ngon mặc ấm, còn tuổi thơ của nó, cũng chỉ có vòng tay của Hạ Dương.
Một đôi tay bất kỳ lúc nào cũng đều ôm lấy nó.
Vì vậy Hạ Cẩn thường xuyên nghĩ, nếu không có cha mẹ, nó có thể sẽ không phải rơi vào vòng tình cảm biến thái như này, suốt ngày giãy dụa, thống khổ, khát cầu Hạ Dương dành cho nó thứ tình cảm loạn luân trái với đạo trời.
Tình yêu là gì?
Hạ Cẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-vay-nguoi/29952/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.