“Thằng khốn nạn…” Hạ Lãng khàn giọng như đang cố gắng khống chế tâm tình, “Khốn nạn… Mất dạy!! Mày chạy đi đâu vậy?!”
Tín hiệu rất yếu, tiếng Hạ Lãng gào thét trở nên đứt quãng vô cùng buồn cười, nhưng có mơ hồ không rõ thế nào đi chăng nữa thì loại gầm thét giận dữ này cũng là sự quan tâm lo lắng của cha, hắn vẫn có thể nghe hiểu rõ ràng.
Hạ Lãng như đang khóc, giọng nói của ông già nua đi không ít, tim Hạ Dương vô cùng đau đớn như bị người tàn nhẫn bóp chặt, hắn cuộn người lại, vành mắt đỏ ửng.
Chỗ nào?
Đúng vậy, đây là chỗ nào?
Hạ Dương cố gắng cười ha ha, nỗ lực ngụy trang thành dáng vẻ không có chuyện gì, áp điện thoại vào nhỏ giọng nói, “Cha, con không có chuyện gì cả. Tiểu Cẩn cũng đang ở cùng với con, cha đừng lo lắng.”
Hạ Dương muốn khóc, nhưng hắn là một người đàn ông.
Đừng lo lắng.
Phải dùng nhiều từ ngữ tốt đẹp.
Tựa như hắn chỉ đang muốn làm một chuyến du lịch xa nhà mà cha mẹ lại cứ đứng trước cửa cằn nhằn rầy la không dứt, nên nhịn không được cãi lại một câu “Đừng lo nữa”.
Đây là lần đầu tiên từ sau khi mẹ mất hắn dùng ngữ điệu ôn hòa như vậy để nói chuyện với cha — cảm giác này không ngờ lại tốt đến vậy, chỉ tiếc rằng có lẽ đã không còn cơ hội nữa rồi.
Con người ấy mà, đôi khi phải đến phút cuối rồi mới hối hận không kịp.
“Con mang Tiểu Cẩn xuất ngoại cùng con,” hắn bắt đầu nói bừa, “Cha cũng biết mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-vay-nguoi/29950/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.