Sau vụ ném bóng làm Tô Nhất bị thương, Trình Thực mấy ngày liền không lên lớp, cũng không bước ra khỏi kí túc xá, cả ngày chỉ ôm cái laptop chơi điện tử. Cơm canh ngày nào cũng do mấy người bạn cùng phòng mua về cho, ngoài thời gian ăn, ngủ, đi toilet, cậu ta chỉ ngồi chơi điện tử. Những chuyện không liên quan đến điện tử, cậu ta hầu như không để ý đến.
Bạn cùng phòng cũng quá rõ tính cách của cậu ta, không nói năng gì có nghĩa là cậu ta không muốn để ý đến, nên chẳng ai dại gì mà động vào. Không những thế, mọi người ra ra vào vào đều phải khẽ khàng, nói năng nhỏ nhẹ, cố gắng giữ không khí trong phòng thật yên tĩnh.
Bất ngờ có tiếng đạp cửa đánh “rầm”. Mấy cậu con trai kinh ngạc nhìn ra, thấy Tô Nhất đang đứng ngay trước cửa. Cô trợn mắt, đảo một lượt khắp phòng, cuối cùng dừng lại ở người đang ngồi trên chiếc giường cuối phòng. Cô chỉ thẳng về phía cậu ta, lôi cả họ cả tên ra chửi: “Trình Thực, tên khốn này, cậu xuống đây cho tôi.”
Trình Thực rời mắt khỏi màn hình laptop, lạnh lùng liếc nhìn Tô Nhất, hỏi: “Chẳng phải đã đưa cậu tiền bồi thường rồi sao, cậu còn muốn gì nữa hả?”
“Có tiền thì làm gì cũng được chắc! Ai thèm đồng tiền bẩn thỉu của cậu. Tôi muốn gì? Tôi vốn chỉ muốn cậu xin lỗi, nhưng cậu đã không chịu xin lỗi thì thôi, tôi cũng không thèm nữa, giờ tôi muốn ăn miếng trả miếng. Trình Thực, cậu ra đây mà đỡ đòn này.”
Tô Nhất nói nhanh như ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-tu-thanh-nam-tro-tan/109627/chuong-4-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.