Mùa xuân ấm áp hoa dần nở, trút bỏ từng lớp áo dày cộp của mùa đông, thay vào đó là chiếc áo mong manh mềm mại.
Tô Nhất lấy chiếc áo Vườn sao băng Chung Quốc tặng ra mặc, phối với quần bò yếm và giày thể thao, tóc đuôi ngựa buộc cao, trông rất năng động.
Chu Hồng cười, khen: “Hôm nay Tô Nhất xinh thật đấy! Chiều ra sân bóng rổ, nhớ cổ vũ thật sung cho đội bóng khoa mình để bọn họ đừng thua thê thảm quá nhé.”
Trường cô đang tổ chức giải bóng rổ, tất cả mười hai khoa đều tham gia.
Chiều hôm nay, khoa Trung văn đấu với khoa Kinh tế. Thể thao vốn không phải ưu thế của những sinh viên khoa Trung văn, tỉ lệ thắng chỉ có 1%.
Bởi vậy, họ chỉ mong đừng thua quá đậm.
Hứa Tố Kiệt lắc đầu, nói: “Chị e không có nhiều hi vọng đâu, nghe nói đội bóng rổ khoa Kinh tế rất mạnh. Chị không đi xem trận này thì hơn, đỡ phải ngồi xem trong ấm ức. Đường Thi Vận, chiều nay lên thư viện học với chị đi.”
“Được.” Đường Thi Vận thường thích sự yên tĩnh, không nhiệt tình lắm với thi đấu thể thao.
Tô Nhất vốn cũng không muốn đi xem, vì cô cũng không tin tưởng lắm vào đội bóng rổ của khoa mình nhưng lại bị thầy phụ trách khoa lôi đi, bổ nhiệm làm đội trưởng đội cổ vũ, thế nên cô chỉ còn cách thực thi nhiệm vụ, dẫn một đám nữ sinh đến sân bóng hò hét, cổ vũ.
Cả trận đấu, đội cổ vũ của cô xem như là tốn công vô ích. Đội khoa Trung văn đứng với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-tu-thanh-nam-tro-tan/109626/chuong-4-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.